Lời Tri Ân Của Một Bệnh Nhân Gửi Tới Người Thầy Thuốc!

Như thường lệ, một ngày mới của tôi lại bắt đầu với việc đọc, giải đáp và biên tập các lá thư của độc giả gửi về tòa soạn. Nhưng trong hơn 10 lá thư tôi nhận được ngày hôm nay, có một lá thư được gửi về từ nước ngoài, điều này tôi cũng ít khi gặp vì thư viết tay bây giờ là rất hiếm, lại gửi từ một nơi xa ngoài biên giới tổ quốc lại càng hiếm hoi.

Ngoài bì thư ghi rõ Người gửi là Bác Nguyễn Thị Nghĩa với dòng chữ đính kèm “Tâm thư gửi lời cảm ơn tới Gia đình bác sĩ Nguyễn Bảo Hoa và bài thuốc chữa bệnh đau dạ dày kỳ diệu!”.

Ấn tượng và tò mò, tôi đã mở thư này ra đọc trước tiên, gác lại những lá thư khác. Đọc đi đọc lại đến 2 lần, tôi vẫn chưa hết xúc động về những tâm sự của người viết lá thư này khi gửi lời cảm ơn tới Bác sĩ: Nguyễn Bảo Hoa

Theo tâm nguyện của người gửi thư là muốn chia sẻ cho độc giả khắp nơi được biết đến một nơi chữa bệnh đau dạ dày bằng thuốc đông y hiệu quả, đồng thời gửi lời cảm ơn tới người thầy thuốc nhân dân đã chữa khỏi bệnh dạ dày cho bà, tôi xin được trích dẫn lại toàn bộ nội dung lá thư như sau:

Matxcova ngày 3/6/2012,

Kính gửi thầy thuốc Nguyễn Bảo Hoa !

Tôi là bệnh nhân Nguyễn Thị Nghĩa, 50 tuổi quê ở Thái Bình, có cháu là Nguyễn Văn Bình ở Quỳnh Phụ, Thái Bình, đến mua thuốc chữa bệnh đau dạ dày cho tôi vào hồi trước tết năm 2012.

Tôi đã và đang sinh sống ở Nga được hơn 10 năm. Quê tôi ở Thái Bình, gia đình làm nông nghiệp. Do hoàn cảnh khó khăn nên tôi đã theo người trong làng sang Nga để làm ăn. Hơn 10 năm sống nơi đất khách quê người, tôi phải làm việc rất vất vả, sống chui lủi để trốn tránh không bị bắt do nhập cư trái phép, trốn tránh những va chạm với dân bản địa Nga. Ở bên này, ban đầu tôi làm thợ may thuê của một chuyền may do người Việt làm chủ. Cuộc sống tăm tối ở trong hầm, quanh đi quẩn lại chỉ có bốn bức tường, ăn uống thì cũng kham khổ và đặc biệt là không hợp khẩu vị. Một ngày tôi phải làm việc 16 tiếng liên tục, chỉ được giải lao khi ăn cơm. Công việc quá mệt mỏi, cuộc sống lại tù túng, ngày nào cũng như vậy khiến tôi rất mệt mỏi. Nhưng do cuộc sống mưu sinh nên không thể khác được. Bên này rau rất đắt, hàng ngày bữa ăn của chúng tôi toàn thịt, hiếm hoi lắm ngày lễ mới được nhìn thấy có đĩa rau cải thiện. Từ khi còn ở Việt Nam, tôi đã bị bệnh đau dạ dày, nhưng sau khi sang Nga một thời gian, có lẽ do lao động căng thẳng, vất vả, ăn uống lại không cân bằng nên bệnh của tôi bắt đầu tái phát nặng hơn. Nhiều khi đến bữa cơm, bụng dạ cứ rạo rực lên, rồi lại đau quặn theo cơn, khiến tôi không sao nuốt nổi. Sẵn mang theo thuốc từ Việt Nam sang để dự phòng, tôi lại lấy thuốc ra uống, được 2 , 3 ngày thì lại đỡ đau và tôi lại ăn uống được lại bình thường. Cứ thế, tôi ở Nga được hơn 5 năm và cũng làm nghề may được chừng ấy thời gian. Khi đã có được một chút vốn, tôi bắt đầu bỏ việc để kinh doanh quần áo. Ngoài khoản tiền gửi về quê để trang trải nợ nần và nuôi con ăn học, bao nhiêu tiền tích cóp tôi mua cửa hàng, rồi đầu tư vào quần áo. Việc buôn bán của tôi khá thuận lợi, tôi kiếm được mối hàng rẻ lại chất lượng nên cửa hàng của tôi rất đông khách. Hơn 2 năm liền tôi bán hàng rất suôn sẻ, tuy lãi không nhiều nhưng cũng đủ để gửi về nuôi bố mẹ già và đủ tiền cho con tôi học đại học. Sẽ không có gì đang nói nếu cái ngày ấy không xảy ra.

Sau một đêm, toàn bộ các cửa hàng khu tôi đều bị thiêu cháy đen. Bao nhiêu vốn liếng tài sản tôi đổ vào đó đã không cánh mà bay. Thật đau xót quá! Tôi như chết lặng đi khi nhìn thấy cơ ngơi mình gây dựng bao năm vất vả thế là biến thành tro bụi. Tôi đã bị sốc! Mấy ngày liền tôi không ăn , không ngủ, lúc nào cũng chỉ suy nghĩ đến cửa hàng của mình, biết làm gì để sống tiếp đây??? Tôi cũng không thể quay trở về quê hương với hai bàn tay trắng, còn bố mẹ tôi, hai đứa con, ai sẽ lo cho chúng khi mẹ nó không có nghề gì ngài 3 sào ruộng???

Căng thẳng quá mức, rồi tôi lên cơn đau bụng quằn quại, rồi nôn cả ra máu. Người ta hoảng quá phải đưa tôi nhập viện để cấp cứu! Bác sĩ chuẩn đoán tôi bị xuất huyết dạ dày, phải điều trị kịp thời không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nằm viện 2 ngày, tôi được bác sĩ cho uống rất nhiều loại thuốc, rồi truyền nước. Đến ngày thứ 3, tình trạng của tôi ổn định hơn, tôi được xuất viện. Tôi lại đau khổ khi nghĩ mình ra viện mình sẽ làm gì để sống tiếp đây. Thật may, tôi gặp được một người đồng hương tốt bụng, chị cho tôi ở nhờ vì tôi phải trả lại phòng thuê vì không còn đủ tiền. Hàng ngày tôi lại kiếm sống bằng nghề bán xôi. Đêm dậy sớm để chuẩn bị hàng, sáng sớm bê hàng đi bán. Cuộc sống mưu sinh của tôi lại tiếp tục từ đó. Mỗi ngày bán xôi tôi cũng kiếm được chút lãi nho nhỏ để tích cóp gửi về nhà. Tôi cũng không dám nói cho những người ở nhà biết về tình trạng khó khăn hiện tại của mình vì sợ mọi người phải suy nghĩ, lo lắng cho tôi. Bố mẹ tôi cũng đã già yếu, việc trông nom hai đứa con tôi đã vất vả lắm rồi!

Từ sau khi bị xuất huyết dạ dày, tôi thường xuyên bị đau bụng lại, ăn uống kém, người tôi rất mệt mỏi, gầy đi trông thấy. Cũng đã rất mệt mỏi với cuộc sống hiện tại, lại thêm sự khó khăn về kinh tế, người tôi ngày càng suy nhược.

Các cơn đau dạ dày hành hạ tôi với mức độ tăng dần và thường xuyên hơn. Không còn cách nào khác để tồn tại, tôi buộc phải nghỉ làm do không còn đủ sức lực cáng đáng nữa. Đúng thời điểm đó, tôi gặp chị Hoàng Thị Hằng ở Hải Dương, cũng đã sang Nga được vài năm. Đồng hương gặp nhau mừng như bắt được vàng, tôi kể cho chị nghe về cuộc sống của mình và căn bệnh đau dạ dày hành hạ tôi ghê quá! Chị ôm tôi và an ủi tôi cứ yên tâm, chị sẽ chỉ cho tôi chữa khỏi được bệnh này. Tôi mừng lắm, nhưng vẫn nửa mừng nửa lo. Bao năm tôi uống thuốc tây không khỏi, bây giờ đau mà không dùng thuốc tây thì cũng không chịu được. Chị nói, đây là bài thuốc Đông y quý được nghiên cứu và bào chế bởi một thầy thuốc có kinh nghiêm chữa trị bệnh lâu năm ở Hà Nội, chị cũng đã may mắn được chữa khỏi nhờ bài thuốc này. Tôi xin địa chỉ mua thuốc, rồi liên lạc với gia đình ở nhà, có cháu là Nguyễn Văn Bình ở Hà Nội nhờ cháu đi mua thuốc giúp. Cháu đã đến nhà thầy thuốc Nguyễn Bảo Hoa để mua thuốc và gửi sang cho tôi. Cuối tháng 2 năm 2012, tôi nhận được thuốc và uống theo hướng dẫn của Bác sĩ Hoa. Chưa bao giờ tôi uống thuốc Đông y, từ trước đến giờ cứ đau là lại uống mấy viên thuốc Tây, thế là giảm, chỉ có cái lần xuất huyết dạ dày kia là không thấy có tác dụng. Hàng ngày, tôi đun thuốc uống và ăn uống điều độ theo hướng dẫn. Tôi cũng đã bớt suy nghĩ hơn. Được hơn 10 ngày, tôi thấy bụng dạ êm lắm, ăn uống vào không bị trướng bụng, khó chịu nữa. Thế là tôi kiên trì uống thuốc 2 tháng, hết số thuốc mà cháu tôi mua giúp. Từ đó tôi cũng dừng không uống thuốc thêm nữa, Nhưng thật kỳ diệu là bệnh của tôi thế mà khỏi hẳn được. Từ khi hết thuốc, tôi ăn uống được, không bị đau bụng, người cũng vì thế mà khỏe hơn, béo hơn được một chút. Khỏi phải nói là tôi vui sướng biết nhường nào!!!

Gác lại được một mối lo về bệnh dạ dày, tôi lại tiếp tục con đường làm ăn mưu sinh của mình. Tiền tích cóp tôi lại mua lại một cửa hàng nhỏ của người bà con bán thanh lý về nước. Rồi việc làm ăn lại có tiến triển tốt hơn. Sức khỏe tốt, lại không phải suy nghĩ nhiều nữa, nên người tôi da dẻ hồng hào trở lại. Mấy người quen gặp lại còn nói không nhận ra tôi bây giờ, không còn cái mặt mày nhăn nhó xám đen vì mệt mỏi, đau bụng như trước.

Công việc cũng cuốn tôi đi theo dòng chảy của nó, tôi cũng sẽ không ngồi đây viết những dòng tâm sự này nếu ngày hôm nay tôi không đọc được một lời khuyên “hãy chia sẻ để cứu giúp những người xung quanh”. Ngẫm đi ngẫm lại, tôi muốn những người đang đau khổ vì bệnh dạ dày có thể tìm được một nơi điều trị hiệu quả. Biết rằng đây là một bệnh rất phổ biến hầu như ai cũng bị nên tôi xin chia sẻ để mọi người có thêm cơ hội để chữa bệnh giống như tôi.

Bài thuốc chữa bệnh dạ dày của Bác sĩ Hoa đã thực sự cứu sống được tôi! Có lẽ chỉ những người xa xứ như chúng tôi mới thực sự thấm thía được giá trị của một phương thuốc quý khi mà ở nơi đất khách quê người, chúng tôi không đủ điều kiện để được thăm khám thường xuyên và luôn phải sống chung với bệnh tật của mình.

Đã hai lần tôi trở lại thăm nhà nhưng thời gian gấp gáp nên tôi chưa có điều kiện đến tận nhà thầy thuốc để cảm ơn. Nhờ bức thư này, tôi xin tòa soạn gửi lời biết ơn tới ân nhân chữa khỏi bệnh cho tôi là Lương y :Nguyễn Bảo Hoa và cảm ơn Nhà Thuốc Đông Y Mai Thanh Đường, chúc cho truyền thống y đức của gia đình luôn được giữ vững và phát huy!

DMCA.com Protection Status Powered by WordPress.