Hoạt động của nhà thuốc Mai Thanh Đường nhân ngày thầy thuốc Việt Nam 27/2/2016

Nhân dịp kỉ niệm 61 năm ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/02/1955-27/02/2016), nhà thuốc Mai Thanh Đường đã tổ chức sự kiện gặp gỡ tất cả những người đã và đang cống hiến ngày đêm cho ngành Y học nước nhà. Đồng thời, đây cũng là buổi gặp gỡ giao lưu với chủ đề “tri ân các bệnh nhân đã chữa khỏi bệnh dạ dày tại nhà thuốc Mai Thanh Đường”.

Tại buổi gặp gỡ có trên 50 bệnh nhân từ nhiều nơi đến tham dự, họ đi một mình hoặc đi với người nhà của họ. Có những người ở khu vực Hà Nội, cũng có những người từ Tây Bắc, có cả vài người ở miền trong… cũng đến để kể câu chuyện của mình, chia sẻ kinh nghiệm cũng như những khó khăn mà họ gặp phải trong thời gian điều trị bệnh.

Có hai câu chuyện của hai vị khách đã để lại cho chúng tôi nhiều xúc cảm. Chúng tôi tin chắc rằng sẽ phần nào đó tiếp thêm động lực cho những bệnh nhân hiện đang điều trị để anh/ chị có cơ hội thoát khỏi căn bệnh này.

Chị Minh Anh ở Lạng Sơn chia sẻ:

Tháng 7 năm ngoái tôi dẫn con gái đi thi đại học Báo chí dưới Hà Nội. Thời gian chờ cháu thi tôi ngồi đợi tại một quán nước bên ngoài cổng trường, thế xong bụng dạ lại dở chứng thế nào đau quặn lên, tôi bị thế này từ thời chưa lập gia đình rồi, mua thuốc vài nơi về uống rồi nhưng không thấy đỡ, giờ cũng chỉ đi mua thuốc điều trị triệu chứng, cứ khi nào đau thì ngậm vào cho đỡ vì nghĩ bệnh này không khỏi hẳn được. Hôm ấy, tôi gặp một chị cũng đưa con đi thi, trước chị cũng bị dạ dày mà nay khỏi rồi, chị tên là chị Thêu, chị mách nước cho. Chị Thêu trước là giáo viên trường Nguyễn Du, cũng bị dạ dày làm phiền suốt mấy chục năm. Chị ấy kể, vì hồi ấy hết dạy trên trường lại đến dạy thêm, ăn xong đi làm luôn không có thời gian mà thở nữa, lâu dần thành đau dạ dày mãn tính. Trước đó 3 năm chị biết đến Đông y gia truyền nhà họ Mai, hết liệu trình bệnh khỏi chị mừng lắm thế là chị an tâm đi dạy không lo những cơn đau bất chợt làm phiền nữa. Tôi nghe mà cũng mừng thay, mừng cả cho tôi. Tôi điều trị bằng bài thuốc chị giới thiệu nhưng sau liệu trình đầu tôi chỉ thấy những cơn đau thưa dần đi nhưng lúc đau thì vẫn nhức nhối lắm. Tôi vẫn giữ liên lạc với chị suốt, chị em chia sẻ với nhau chuyện gia đình đâm thân nhau lúc nào không hay. Sau liệu trình đầu tôi thấy chưa đỡ lắm định bụng thôi dừng thuốc nhưng chị lại động viên tôi. Chắc do tôi thường xuyên phải dậy đêm để dỡ hàng, cân cá giống từ xuôi gửi về nên ảnh hưởng đến tác dụng thuốc. Họ có dặn tôi ăn ngủ điều độ nhưng vì việc phải làm thì không bỏ được. Chồng tôi thì cũng ốm nằm một chỗ mấy năm nay không giúp được vợ con thì giờ đi học tốn kém nữa, tôi vẫn quyết định nghỉ hàng một thời gian, ban ngày đi chợ phiên kiếm đồng nào hay đồng đấy, tối thì nghỉ, thời gian ấy khó khăn cũng phải đi vay mượn nhiều lắm. Nhưng có lẽ ông trời không phụ lòng người có tâm, sau 2 liệu trình bệnh tôi đỡ rồi, giờ thì khỏi hẳn rồi.”

Đó là câu chuyện của chị Minh Anh và qua đấy lại thấy cả trường hợp của cô giáo Thêu, hoàn cảnh của 2 chị không quá đặc biệt nhưng cách mà các chị vượt lên để chiến thắng căn bệnh đã thuyết phục chúng tôi.

Một chia sẻ nữa:

 Bác Khôi (56 tuổi ở Vĩnh Tường- Vĩnh phúc) kể lại:

Ngày xưa đi thanh niên xung phong, đóng quân ở Hoàng Su Phì- Hà Giang. Trên đó thì thời tiết cũng khá khắc nghiệt, anh em chúng tôi lên rừng kiếm củ mài, củ sắn, đào măng rừng ăn, thi thoảng được bữa cơm trộn với ngô. Tôi nhớ năm đấy là năm 1979- chiến tranh biên giới với Trung Quốc, tôi ngày xưa sức dài vai rộng lắm nên cũng được chọn điều động đến bộ phận then chốt -chiến trường thị xã Cao Bằng. Lên đó lương thực thiếu, có khi bị bỏ đói mấy hôm, đến khi địch tấn công thì cứ xông lên mà đánh, mù mịt cũng không thấy đồng đội đâu, đến khi nằm yên dưới bom thì đinh ninh mình sắp đi gặp diêm vương rồi, may sao còn giữ được cái mạng. Chiến tranh kết thúc, mấy năm sau đấy về gái làng cũng lấy chồng hết. Tôi là trai ế vợ rồi, lại mình thương tật, ngày 3-4 trận đau dạ dày ai dám lấy? Chắc do ngày xưa ăn nhiều ngô sắn quá đây. Thế rồi tôi lên Yên Bái lập nghiệp, khai hoang tập trung làm ăn cũng để được ít vốn cưới được cô vợ trên đó. Thế nhưng sau bệnh dạ dày của tôi chữa mấy lần không khỏi giờ chuyển sang giai đoạn di căn mãn tính 5 năm nay rồi, cũng chả giúp gì được vợ con, nhiều khi thấy vợ vất vả mà bất lực, giấy chứng nhận thương tích cũng bị thất lạc cả rồi, trợ cấp thương binh cũng không có để phụ vợ. Hôm có người họ hàng xa dưới quê lên thăm, ông chú có quen một bà lang này chữa khỏi ung thư dạ dày cho mấy người dưới quê rồi, thế là cũng đi xuống khám rồi lấy thuốc. Uống hết hai tháng chưa thấy biến chuyển, tháng thứ 3 thì cơn đau có vẻ thưa đi, mỗi lần đau lại cũng một lúc rồi lịm, kiên trì dùng đến 6 tháng thấy không còn đau nữa, đi khám Bác sĩ bảo tôi đã khoỉ bệnh. Mừng lắm, giờ tôi chả bao giờ thấy đau nữa, ăn uống tốt, ở nhà sửa xe đạp điện cho mấy đứa học sinh cũng lo được thằng con đi học xa. Nghĩ lại những năm tháng tuổi trẻ tôi không tiếc gì hết, cuộc đời đến giờ như thế là mãn nguyện…

Có nhiều người cũng đã chữa khỏi và chia sẻ kinh nghiệm cũng như những khó khăn trong chữa trị để giúp các bệnh nhân khác cũng chữa khỏi bệnh như mình. Một số người còn đóng góp vài câu ca tiếng hát. Cuối buổi là phần khám bệnh miễn phí dành cho những bệnh nhân từ 50 tuổi trở lên. Hình ảnh ra vào thăm khám bệnh cũng là hình ảnh thường nhật ở Mai Thanh Đường.

Kết thúc buổi gặp gỡ, Lương y Nguyễn Bảo Hoa cùng tập thể y Bác sĩ nhà thuốc Mai Thanh Đường có món quà tri ân và lời cảm ơn sâu sắc đến những bệnh nhân đã gửi trọn niềm tin và kiên trì chiến đấu vượt lên căn bệnh.

Ngoài ra, những bệnh nhân chữa khỏi bệnh còn có những món quà và lời chúc mừng đến tập thể thầy thuốc. Toàn bộ số tiền nhận được sẽ được góp chung vào quỹ tri ân người có công với đất nước trong ngày 27/7 cùng với chuỗi hoạt động cộng đồng hàng tháng, hàng năm của nhà thuốc. Ngay trong tháng này chúng tôi đã dự kiến lên kế hoạch thăm khám miễn phí và tặng quà cho một số cá nhân, tập thể trong ngày  kỉ niệm 27/7 tới.

 

DMCA.com Protection Status Powered by WordPress.